Học giả Trần Trọng Kim trong cuốn Nho Giáo, khi bàn về Kinh Thi của Trung Hoa, viết: 'Kinh Thi là bộ sách chép những bài ca, bài dao, từ đời thượng cổ đến đời vua Bình Vương nhà Chu. Ca là bài hát có điệu có vần, dùng vào việc tế tự hay vào khi có việc hỉ việc hiếu. Dao là lời hát truyền khẩu của dân gian ở thôn dã. 'Xem Kinh Thi thì biết những tính tình, phong tục và chính trị các đời và các nước chư hầu ỏ nước Tàu. Như Mân Phong thì nói cái tục cần kiệm của người nước Mân, Vệ Phong thì nói cái tục dâm mỹ của người nước Vệ, Tần Phong thì nói cái sự hối quá của người nước Tần v.v... Hoặc như Đại Nhã, Tiểu Nhã thì nói việc chính trị thịnh suy đời nhà Chu. 'Học Kinh Thi có thể di dưỡng tính tình và mở rộng tri thức của người ta, cho nên Khổng Tử nói: ''Thi khả dĩ hưng, khả dĩ quan, khả dĩ quần, khả dĩ oán. Nhĩ chi sự phụ, viễn chi sự quân, đa thức ư điểu thú thảo mộc chi danh'' - nghiã là Đọc Kinh Thi thì khả dĩ cảm phát chí ý, khả dĩ xem xét điều hay điề...
Khởi thảo Kinh Thi Việt Nam mang mục đích mong mỏi có thể kết hợp Người Việt bằng những tư duy truyền thống cao đẹp, từng bị các nền văn hóa ngoại lai xâm nhập làm cho vong bản. Muốn vậy, trước hết chúng ta cần minh định sự tư duy bấy nay của chúng ta ra sao? Câu chuyện 'Thầy bói xem voi' cho thấy ai cũng đúng, nhưng chỉ đúng trong phạm vi hiểu biết của mình mà thôi. Điều ác hại gây chia rẽ đối đầu bấy lâu nay, là do ai nấy tự cho mình là đúng, người khác là sai?! Triết gia Pháp Jean Paul Sartre từng có một ví dụ rất thú vị, khi cho rằng: Những đứa trẻ lên 3 cởi truồng mà không mắc cở, là do chúng chỉ mới có cái nhìn từ nó đến người khác, chưa có được cái nhìn của những người khác vào nó. Như vậy nếu chúng ta không tôn trọng các ý kiến khác biệt, chúng ta sẽ chẳng khác gì đứa bé lên 3, trở nên thiển cận vì chỉ có được cái nhìn một chiều?! Hiểu như vậy, chúng ta sẽ thấy các lý lẽ của các tôn giáo, các đảng phái... đều đúng, nhưng chỉ đúng trong ...